Làng Khmer

Làng Khmer (hay cambodia - tôi dùng Khmer vì nó được cao uỷ dùng trong hồ sơ), nằm giữa Cầu tàu và Site 1, là nơi ở của khoảng 300 người Cambodia. Cũng như các thuyền nhân Việt Nam, những người tỵ nạn này cũng phải lià bỏ quê hương vượt biển bằng thuyền và trải qua tất cả những gian khổ, sống chết mà thuyền nhân Việt Nam chịu đựng trước khi đến được Indonesia. Theo CPA, những người này sẽ không được thanh lọc, họ phải chờ trở về đất nước họ khi hoàn cảnh chính trị ở đó cho phép. Tuy vậy, cũng có một số trường hợp (dù là hiếm) được chính phủ Pháp cho nhập cảnh.
 
 

một góc khmer village nhìn về hướng Site 1 với hàng quán dọc hai bên đường. Trên đỉnh đồi là bồn chứa nước cung cấp cho khu vực này.

một nhóm thuyền nhân Cambodia. 
 

Chùa Quan Âm  nhìn từ dưới đường chính. Ngôi chùa nằm trên đỉnh đồi giữa khu người Cambodia và Site I, là nơi tôi, như bao nhiêu người khác,thường tìm đến những khi thấy thất vọng hoặc cần chút nâng đỡ về tinh thần cho chính mình.

tấm hình này lấy từ một trang web của một hãng du lịch trong vùng. Trong hình là một cặp còn trẻ đứng trước tượng Phật Bà đặt tại sân trước chùa Quan Âm mặt quay hướng ra biển. Pho tượng này là tác phẩm cuả một người tỵ nạn Việt Nam mà tôi có biết qua. Tôi vẫn thường tự hỏi cô điêu khắc gia này bây giờ ra sao, có còn làm tượng như ngày ở Galang hay không.

Ngôi chùa và tượng Phật cùng với những cơ sở tôn giáo vẫn còn đó dù là người tỵ nạn Việt Nam cuối cu`ng đã rời đảo năm 1996. Tôi tìm thấy đoạn dưới đây trong cùng cái trang web đề cập ở trên.

Trại tỵ nạn cuả người Việt bỏ hoang trên đảo Galang
"Trại tỵ nạn của người Việt Nam đứng lặng lẽ như một chứng nhân lịch sử. Cái cộng đồng tỵ nạn ấy đã không bỏ lại đằng sau một khoảng trống vô nghiã. Chúng ta được liên tục nhắc nhở rằng họ đã là một cộng đồng với những giá trị riêng, có niềm tin và ý chí. Những nơi thờ phượng đóng vai trò then chốt , ở nhiều nơi, kinh sách bằng tiếng Việt chồng chất trên những cái bàn lẽ ra trống chỗ. Thời biểu hàng tuần của các chú tiểu vẫn còn treo trên tường. Những khuôn mặt tươi vui trong một buổi tiệc ngoài trời còn làm rạng rỡ bứ c tường của một trung tâm cộng đồng trong trại.
Khi bạn đứng ngay đó, lịch sử tự nó xuyên qua chính bạn - một lịch sử của những con người thật như bạn và tôi vậy. "