Nguyên Huy & Nguyễn Ngọc Chấn
Thuyền nhân Việt Nam đã thuộc về lịch sử, dù có
muốn cũng không thể xóa bỏ được. Những ai muốn
xóa bỏ là muốn che dấu một tội ác hoặc tự mình
xóa đi những hành động nhân đạo mà mình đã làm.
Westminster (CA) (NV) - Ngay khi nghe được tin
tức loan báo trên các cơ quan truyền thông Việt
ngữ về việc Chính Phủ Mã Lai dẹp bia Tưởng Niệm
Thuyền Nhân do áp lực của CSVN, cộng đồng người
Việt ở khắp nơi đã tỏ rõ thái độ phản ứng mạnh
mẽ. Vào buổi sáng hôm thứ Năm 16 tháng Sáu, tại
Little Saigon, nhiều người đã đến Ðài Little
Saigon Radio để lấy mẫu thư phản đối chính phủ
Mã Lai. Phóng viên Người Việt đã làm cuộc phỏng
vấn nhanh với đồng hương khắp nơi về hành động
phá bỏ tượng đài này.
Cô Nga Trần, vượt biên năm 1980 tới được
Singapore rồi qua Âu Châu và mới đến định cư tại
Hoa Kỳ có 4 năm, hiện là chủ nhân của cơ sở
Travel Tour và sạp sách báo trong khu Bưu Ðiện
Little Saigon. Cô cho biết: “Rất đau xót khi
nghe tin này. Với người Việt mình thì nghĩa tử
là nghĩa tận. Phong tục của người mình là tôn
trọng những người đã khuất. Bia Tưởng Niệm
Thuyền Nhân là kỷ niệm đau buồn cho chúng ta,
nhất là những thuyền nhân. Tưởng nhớ người đã
khuất là đạo nghĩa làm người.”
“Bia Tưởng Niệm là dấu mốc trong dòng lịch sử.”
Ông Minh, chủ nhân Little
Saigon Traffic School tại Westminster phát biểu.
“Không chỉ là lịch sử cho VN mà cho cả Mã Lai,
vì vào thời gian đó, nhân dân và chính phủ Mã
Lai đã thể hiện cái Tình Nhân Ðạo Vĩ Ðại. Nay
chính phủ Mã Lai mà xóa bỏ Bia Tưởng Niệm Thuyền
Nhân là chính phủ Mã đã xóa bỏ lòng Bao Dung Ðộ
Lượng của nhân dân mình. Theo tôi đó là
một mất mát lớn cho Mã Lai. Vả lại lịch sử là
những gì đã được mọi người ghi nhận, nay vì
quyền lợi chính trị nhất thời mà chính phủ Mã
Lai muốn xóa đi cũng khó mà làm nổi.”
Ông Minh, là một thuyền nhân
tại Indonesia vào năm 1980, bày tỏ ý kiến.
Từ Virginia, Giáo Sư Ðoàn Việt Hoạt, một nhà
hoạt động nhân quyền nổi tiếng, phát biểu: “Hành
động Bộ Ngoại giao Việt Nam yêu cầu chính phủ Mã
Lai dẹp bỏ đài tưởng niệm thuyền nhân là bất
nhân, người Việt nam cần phải hành động bằng
nhiều mặt. Thứ nhất, cần lên tiếng phản đối đồng
loạt. Các đoàn, đoàn thể người Việt nam khắp nơi
đồng loạt lên tiếng phản đối chống lại sự dẹp bỏ
đài tưởng niệm này. Chúng ta tưởng niệm những
người đã vùi thây trên biển cả là việc làm có
tính cách linh thiêng. Thứ nhì, hãy cùng nhau
viết thỉnh nguyện thư cho chính phủ Mã Lai qua
các tòa đại sứ, lãnh sự quán tại các quốc gia có
người Việt cư ngụ. Nếu có thể được sẽ lập một
phái đoàn sang Mã Lai vào gặp Bộ ngoại giao của
họ để trình bày nguyện vọng, nhất là những người
đã từng tạm trú tại Mã Lai trong thời gian vượt
biển. Thứ ba, hãy cùng nhau vận động với Bộ
Ngoại Giao, chính phủ Hoa kỳ, Quốc hội Hoa Kỳ,
yêu cầu các dân biểu, nghị sĩ lên tiếng can
thiệp để Mã Lai không bị Chính quyền Việt Nam
đòi hỏi quá đáng.”
Bà Madalenna Lài, một thuyền nhân đang cùng
chiếc Thuyền Tự Do (thuyền vượt biển xin lại
được từ chính phủ Phi Luật Tân) chu du khắp các
Tiểu Ban Hoa Kỳ để thêm một lần bầy tỏ lòng khát
vọng Tự Do của người Việt tị nạn. Bà hiện đang ở
Kentucky, qua điện thoại , bầy tỏ rằng: “nghe
tin tôi bàng hoàng suốt ngày, không biết phải
làm gì đây, cứ tự hỏi người Cộng Sản không ngớt
khoe trương rằng làm Cách Mạng. Nhưng họ lại
chối bỏ sự thật lịch sử thì họ làm cách mạng gì.
Thuyền nhân tị nạn là một sự thật đã làm rung
động lương tâm nhân loại. Nó đã đi vào lịch sử.
Việc dựng Tượng, dựng Bia Tưởng Niệm đâu có phải
là việc làm chính trị, đâu có phải là việc kêu
gọi lật đổ chính quyền nào. Việc chính phủ Mã
Lai dẹp bỏ Bia Tưởng Niệm, cộng đồng chúng ta
cần phải lên tiếng mạnh.”
Ông Thái Tú Hạp, cùng gia đình vượt biên “bán
chính thức” năm 1979 vì gia đình là nạn kiều
người Hoa. Nhưng theo ông Thái Tú Hạp thì thực
ra là một cuộc “tống xuất” Hoa Kiều vì chiến
tranh Việt Hoa nơi biên giới. Chuyến đi của ông
có ba thuyền thì chìm mất hai. Thuyền của ông
khi đến gần đảo hải Nam thì bị bão đánh chìm,
chết mười mấy người. Khi chôn cất tại đảo, ông
đã có lời nguyện nếu tới được bến bờ Tự Do tại
bất cứ đâu ông cũng nỗ lực dựng cho bằng được
Tượng Thuyền Nhân. Nay công việc đó đang tiến
hành gần hoàn thành. Hiện nay ông Thái Tú Hạp
đang chủ trương tờ Saigon Times, một tờ tuần báo
lớn tại Rosemead và được cộng đồng người Việt
hải ngoại biết đến nhiều vì những hoạt động xã
hội của hai vợ chồng ông. Trước tin tức này, ông
cho biết: “Nếu chính phủ Mã Lai Á vì quyền lợi
mà chiều lòng Hà Nội dẹp bỏ Bia Tưởng Niệm
Thuyền Nhân, theo tôi thì cũng chẳng thể xóa mờ
được một giai đoạn lịch sử của thuyền nhân VN.
Thuyền nhân VN nó đã ở trong
tâm khảm của mọi người Việt. Nó là lịch
sử, là một vết chàm cho dân tộc, làm sao mà xóa
bỏ cho được. Những ai chủ trương dẹp bỏ là những
người thiếu ý thức tâm linh. Cần phải cho họ
biết đó là một sai lầm lớn. Nó sẽ đánh động
lương tâm mọi người. Chúng ta cần tranh đấu đến
cùng trước việc làm sai trái, thiếu ý thức tâm
linh này mà những dân tộc đặc biệt như các dân
tộc Á Châu rất coi trọng. Với chúng ta, cộng
đồng người Việt hải ngoại cần phải lên tiếng
mạnh mẽ trước sự việc này. Giới truyền thông
phải hợp sức nhau mà đưa sự việc ra rộng rãi
trước dư luận thế giới.”
Từ khuôn viên đại học California State
University, Fullerton, sinh viên Mimi trả lời
qua điện thoại: “Cháu không nghĩ là chính phủ Mã
lai lai có thể làm chuyện này mà không bị chống
đối của người Việt trên khắp thế giới. Nếu chính
phủ Việt Nam làm áp lực thì lại khiến cháu nghĩ
đến chuyện “Nghĩa trang Quân Ðội” tại Biên Hòa.
Nghĩa tử là nghĩa tận sao lại làm như vậy? sao
có thể kêu gọi sự hòa giải với một sự kiện như
thế này...” Trong khi đó, sinh viên Bình Nguyễn,
từ đại học UC San Diego, phẫn nộ: “Cháu ở dưới
này [San Diego] chưa nghe tin vụ này nên không
có ý kiến nhiều, tuy nhiên chuyện dẹp bỏ một đài
tưởng niệm của thuyền nhân thì là điều khó chấp
nhận cho dù nó phát sinh từ bất cứ lý do nào...”
Bà Kiều Mỹ Duyên, thuyền nhân vượt biển năm
1976, hiện là chủ nhân cơ sở thương mại Ana
Funding với hàng chục chuyên viên địa ốc làm
việc. Bà cho biết: “Tôi thường liên lạc với các
vị lãnh đạo Phật Giáo vừa thực hiện những chuyến
đi Ðông Nam Á vừa qua để chia sẻ tai nạn Sóng
Thần với các phần đất đã chịu thảm nạn này. Một
số vị cho biết tại Mã Lai, nơi các trại tị nạn
của thuyền nhân xưa có những Tượng Phật đã bị
đập phá nhiều. Riêng ở Pilau-Bidong thì ông Tỉnh
Trưởng tỉnh này đã tiếp phái đoàn trong đó có
nhiều báo chí, rất là niềm nở. Ông Tỉnh Trưởng
cũng cho biết là dự trù những nơi làm trại tị
nạn thuyền nhân trước đây sẽ là những điểm du
lịch của Tỉnh. Riêng ở các trại Galang I, II và
III thì theo thầy Quảng Thanh cho biết tại những
nơi này đang được trùng tu. Tôi cũng có nhớ là
ông Phụ Tá Bộ Trưởng Ngoại Giao Mã Lai, tôi
không nhớ được tên, có lần phát biểu khi tiếp
một phái đoàn người Việt trở lại thăm nơi chốn
cũ là các trại tị nạn khi vượt biển tìm tự do,
ông đã nói rằng Quá Khứ là Lịch sử. Chính Phủ và
Nhân Dân Mã Lai đón nhận hàng trăm ngàn người
Việt vượt biển là làm cái công việc Nhân Ðạo chứ
không xúi ai lật đổ chính quyền. Theo tôi được
biết thì hầu hết các chính quyền ở các nước Ðông
Nam Á đều đã mở rộng vòng tay đón nhận thuyền
nhân VN vì nhân đạo chứ không phải vì chính trị.
Nay Mã Lai mà vì nghe lời chính quyền CSVN, phá
bỏ Bia tưởng Niệm Thuyền Nhân, cộng đồng chúng
ta cần phải lên tiếng thật mạnh mẽ với Chính Phủ
Mã Lai, với CSVN và với Liên Hiệp Quốc cũng như
với các cơ quan nhân đạo quốc tế.” Tất cả 9
chuyên viên địa ốc có mặt trong văn phòng Ana
Funding lúc này đều bầy tỏ sự phản đối chính phủ
Mã Lai và nhà cầm quyền CSVN đã làm một việc xâm
phạm đến tâm linh con người.
Với những đồng hương không phải là thuyền nhân,
đi trong diện H.O. hay tị nạn năm 1975 thì cũng
đều bầy tỏ sự phẫn nộ. Ông Trần Khải tới Mỹ theo
diện H.O. 2 bầy tỏ: “Chính Phủ Mã Lai đã làm một
công việc đáng chê trách, chỉ vì quyền lợi nhất
thời trong việc buôn bán làm ăn với CSVN. Nhưng
họ đã làm mất đi tấm lòng bao dung nhân đạo của
nhân dân họ.”
Ông Nam Lộc, một nhân vật vừa được tổ chức “Di
Sản Á Châu” trao tặng Giải Thưởng “Ðuốc Vàng”
cũng bầy tỏ rằng: “Tin làm cho tôi mất ngủ cả
đêm. Theo tôi, việc nhà cầm quyền CSVN áp lực
chính phủ Mã Lai dẹp bỏ Bia Tưởng Niệm Thuyền
Nhân là việc làm che dấu một tội ác. Hàng triệu
người Việt đã bỏ nước ra đi tìm Tự Do và nhiều
trăm ngàn người đã không tới được bến bờ Tự Do,
chôn xác trong lòng đại dương, đã là những chứng
tích trong lịch sử, không thể xóa nhòa được
trước lương tâm nhân loại.
Việc muốn xóa bỏ những chứng tích lịch sử về
thuyền nhân tị nạn VN, đã phơi bầy ra mặt trái
của những lời tuyên bố của các nhà lãnh đạo CS
mới đây là xóa bỏ hận thù, là mời gọi mọi người
dân cùng về xây dựng đất nước, v.v... Nhân dịp
này thì cộng đồng chúng ta cần phải tỏ phản ứng
ngay trước chuyến đi Mỹ của ông Phan Văn Khải vì
ông Khải là một viên chức cao cấp nhất của nhà
cầm quyền VN hiện tại.”