NGÔ NHÂN
DỤNG
Trước
khi ông Phan Văn Khải tới nước Mỹ, chắc trong Bộ Chính
trị đảng Cộng Sản Việt Nam có những người muốn cổ động
cho người Việt tị nạn ở Mỹ hãy đi biểu tình thật đông
tại tất cả những nơi ông Khải sẽ tới. Và sẽ phải đi biểu
tình đả đảo chứ không thể hoan nghênh.
Chắc có
dụng ý đó, cho nên đảng Cộng Sản Việt Nam đã làm một
việc không thể nào tưởng tượng nổi. Nghĩa là những người
Việt bình thường không thể tưởng tượng nổi. Cộng Sản
Việt Nam đã yêu cầu chính phủ Mã Lai Á dẹp bỏ tượng đài
kỷ niệm những thuyền nhân tử nạn, dựng trên đảo Bidong;
và chính phủ Indonesia dẹp bỏ đài kỷ niệm của người Việt
tị nạn tại đảo Galang. Những hòn đảo nhỏ bé chìm mất
trên bản đồ ít ai biết tới đó, đã có thời trở thành
những ngọn hải đăng, những biểu tượng của tự do. Hàng
trăm ngàn người Việt khao khát lái thuyền vượt sóng tìm
đường tới những mảnh đất tạm dung đó. Nhiều người không
bao giờ tới được vì đã chết trên đường vượt biển. Dựng
lên một bia đá để tưởng niệm những vong hồn oan khuất,
là hành động tự nhiên của tất cả những kẻ có tình người
và có chút lương tâm. Vậy mà đảng Cộng Sản Việt Nam đã
tạo áp lực buộc chính phủ Mã Lai, Indonesia phải dẹp bỏ
những tượng đài kỷ niệm này.
Những
người biết suy nghĩ ai làm như thế. Người có lương tâm
không ai làm như thế. Không ai ôm lòng ti tiện, nhỏ
nhoi, vẫn muốn kèn cựa, gây hấn, chèn ép, trả thù cả
những người đã chết từ 20, 30 năm trước. Mà những nạn
nhân đó ra đi không vì ý định đánh phá, chống đối chế
độ. Họ chỉ bỏ trốn vì không thể sống nổi với một đảng
chuyên quyền, độc tài, tham nhũng. Nhiều bà mẹ đã ôm con
vượt biển vì hy vọng con mình sẽ được lớn lên trong một
xã hội tự do. Nhiều thiếu niên được cha mẹ gửi xuống tầu
vượt biển vì không muốn trông thấy con mình bị nhồi sọ
trong các lớp học chỉ nhồi nhét chủ nghĩa Mác Lê, không
còn dậy đạo đức truyền thống của dân tộc nữa. Bao nhiêu
đồng bào miền Bắc chịu sống dưới chế độ cộng sản mấy
chục năm rồi nhưng cũng phải bỏ đi tìm đất sống. Nhiều
bà mẹ, nhiều trẻ thơ đã chết oan khuất trên đường vượt
biển. Có ai trong chúng ta không có một người thân, một
người bạn, một người quen đã chết trên đường vượt biển?
Tất cả những người thoát chết muốn tưởng nhớ đến họ, mãi
mãi. Ðảng Cộng Sản Việt Nam, khi yêu cầu các nước
Indonesia và Mã Lai Á phá bỏ các tượng đài của người tị
nạn, họ đã đụng vào một vết thương đau đớn nhất của tập
thể người Việt tị nạn. Vì họ xúc phạm tới cả vong linh
những người đã khuất.
Thời Cải
cách Ruộng đất, nhiều người bị bức tử được gia đình chôn
cất nhưng cán bộ cộng sản cấm không cho dựng mộ bia.
Hành động ngày nay của đảng Cộng Sản Việt Nam vẫn tiếp
tục chính sách đó. Các lãnh tụ cộng sản vẫn quen bôi
xóa, sửa chữa lịch sử. Stalin bắt xóa những hình của
Trotsky đứng bên cạnh Lenin. Mao Trạch Ðông xóa hình Lâm
Bưu sau khi viên tướng đảo chính hụt. Ngay sau khi chiếm
được Sài Gòn, đảng Cộng Sản xóa hết những tên đường Phan
Văn Hùm, Tạ Thu Thâu, vân vân, những nhà ái quốc đã bị
đảng Cộng Sản đệ tam giết. Ðảng Cộng Sản muốn xóa bỏ trí
nhớ của mọi người. Họ tưởng rằng bôi xóa lịch sử như vậy
là đời sau sẽ không còn nhắc đến tội của họ nữa. Nhưng
hành đồng này sẽ gây ra tác dụng ngược.
Ðồng bào
trong nước chán ghét một đảng Cộng Sản bất lực và đầy
tham nhũng. Bây giờ họ còn làm cho đồng bào phải khinh
nữa. Ðồng bào ở hải ngoại bị khiêu khích trực tiếp sẽ có
phản ứng. Không có cách giải thích nào khác: Có những
người muốn khích động một mối uất hận trong tất cả đồng
bào tị nạn. Họ biết rằng đối với người Việt Nam thì đụng
vào mồ mả là gây oán thù truyền kiếp. Phương cách hiệu
quả nhất để cổ động biểu tình chống ông Phan Văn Khải là
chọc vào vết thương chưa lành trong tâm thức của tập thể
người tị nạn ở khắp thế giới.
Ai cũng
biết ông Phan Văn Khải sẽ bị biểu tình đả đảo khi ông
tới Mỹ. Nhưng bây giờ chúng ta sẽ thấy có thêm rất nhiều
người muốn tham dự biểu tình. Vì họ bị khiêu khích.
Chẳng khác gì khi một anh chủ tiệm cho thuê phim ở giữa
khu Tiểu Sài Gòn đem treo hình Hồ Chí Minh trong tiệm và
lên giọng thách đố. Bốn triệu người Việt tị nạn đang bị
thách đố.
Một chế
độ làm gì để đến nỗi hàng triệu người phải liều chết
vượt biển tìm tự do, đó là một vết nhơ không bao giờ rửa
sạch. Mấy trăm ngàn nạn nhân đã chết oan ức, chết tức
tưởi ngoài biển Ðông vì muốn tìm tự do. Trong lịch sử
nước ta, cộng sản là thể chế chính trị duy nhất đã khiến
cho hàng triệu người phải bỏ nước ra đi dù biết trước đã
có bao nhiêu người chết. Không phải chỉ có những đồng
bào trong miền Nam mà cả những người đã nếm mùi chủ
nghĩa Xã hội ở miền Bắc, họ cũng bỏ chạy khi có cơ hội.
Nhiều sĩ quan, cán bộ miền Bắc vào Nam sau ngày 30 tháng
Tư năm 1975 đã nói nhỏ với thân nhân: “Ði được thì đi
đi!” Ðiều này lịch sử sẽ ghi chép. Dù đảng Cộng Sản có
muốn xóa bỏ các tượng đài, nhưng ngàn năm sau lịch sử sẽ
không quên những người đã chết trên đường tìm tự do. Bia
đá có thể xóa, nhưng bia miệng không bao giờ mất.
Ðiều tốt
nhất mà ông Phan Văn Khải có thể làm được là trước khi
đặt chân lên đất Mỹ, ông hãy ra lệnh nhân viên ngoại
giao của ông yêu cầu các nước Mã Lai Á và Indonesia bỏ
lệnh phá các tượng đài đi. Không lẽ khi đến Mỹ ông lại
thanh minh rằng cái nghị quyết số 36 của các ông chỉ
nhắm vào người còn sống thôi, còn những người đã chết bỏ
qua! Vì chỉ người còn sống mới có tiền!