Back Main Vietnamese Menu Main English Menu

 

 

Những Tấm Bia Kỷ Niệm
Ai có quyền xúc phạm !!!

           Thấu Tâm Can * Tháng 07-2005



Hỡi những kẻ mệnh danh : đỉnh cao trí tuệ loài người
Các ngươi đã làm một hành động tày trời
Đâu phải là giai đoạn, chỉ có cái búa lưỡi liềm
Thế kỷ hăm mốt rồi mà, chúng tôi thật không hiểu nổi
Người sống, trùm đầu, đẩy vào tù, không tội
Người chết, tội tình chi mà vẫn không yên
Nếu cho rằng, bàn tay lông lá độc quyền ?
Sao không xóa cái hồn ma tại Ba Đình, Hà Nội ?
Những tấm mộ bia kỷ niệm kia
Đâu phải cái tròng xã hội chủ nghĩa đang trói ?
Mà dửng dưng, muốn làm gì thì làm ?
Vì Cộng Đảng, vì mưu đồ, đạp đổ lương tâm
Thử hỏi, còn chi là tánh nhân tánh đức ???
Những tấm bia kia, xa xôi, heo hút
Để nhớ những con người,
Chết trong âm thầm
Chết trong uất ức
Phải bỏ đất nước
Phải bỏ quê hương
Họ chỉ chọn một con đường
Đi tìm tự do và sự sống
Nhưng nào là hải tặc cuồng loạn
Nào là sóng gầm biển động
Thân xác cũng không còn
Chết biệt tích vô tăm
Họ chết đi, đứt từng đoạn tơ tằm
Làm mềm lòng nhân loại, và những người không thân thích
Ôi, hành trình tự do !
Họ đi chưa tới đích !
Ôi, cuồng bạo điên rồ !
Cho da thịt nát tan !
Cả nửa triệu người, không một âm vang
Chỉ những tấm bia, ru hồn giá lạnh
Ba mươi năm rồi, lại bị các ngươi, không còn nhân tánh
Muốn xóa triệt tiêu, không còn một chút, tàn tích tang thương !
Bỏ thân, bỏ cả quê hương
Tan xương nát thịt, còn vương tuyệt tình
Chết đi, tuyệt bóng tuyệt hình
Chỉ còn mờ khói lung linh hương đài
Vậy mà cũng đục cũng xoay
Cũng phá đổ nát, cũng dày bụi tro
Này này nhé ! Vậy thì sao các ngươi lại bày trò
Tìm kiếm, hốt xương những người ngoại thuộc
Hay tại họ nắm thế toàn cầu chiến lược
Nên các ngươi phải cung cúc, cúi lòn
Vì chủ nghĩa, các ngươi đã bị bào mòn
Nên đã xơ xác lương tri tánh thiện
Hay, đã là Cộng Sản, thì không còn có chuyện
Bỡi vô thần, đâu có gì để phải thờ tôn
Thế thì cái xác lộng kiếng kia, hỏi còn có tâm hồn
Mà phải gác, phải canh, đủ trò nghi lễ ???
Nếu nói chết là hết, thế tại sao lễ mễ
Bàn thờ của các ngươi, đem đạp đổ hết đi !
Chứ những tấm bia kia, làm gì, và mắc mớ chi
Mà các ngươi cũng giở trò sắt máu ???
Đã ba mươi năm rồi,
Cả đất nước đã nhuộm bùn, quến cáu
Các ngươi giữ gìn gì, đạo đức của ngàn xưa
Lịch sử năm ngàn năm, cũng bị cuốn bị lùa
Họ là những bậc tiền nhân,
Chứ đâu mang màu cách mạng ???
Cả Trường Sơn, còn đau lòng ghềnh ráng !
Cả Biển Đông, còn nát dạ thâu canh !
Phất băng đi, cuốn sạch mọi tơ mành
Chứ đừng bảo là đường dài sự nghiệp !
Người Cộng Sản của các ngươi, cũng cuối cùng tận kiếp
Bảy mươi lăm năm Cộng Đảng, cũng thành tro
Rồi một ngày kia,
khi dân tộc, quê hương, tổ quốc tự do
Đảng của các ngươi,
lội xuống suối vàng, đội mồ hỏi “Bác” !!!
Hồ cáo tiêu ma, hồn quay ngơ ngác
Lạc xuống đây, nhưng chẳng biết lối về
Việt Nam vẫn còn đây, non nước vững sơn khê
Sông biển có đầy vơi, nhưng làm sao rửa sạch ???

 

 

 

Văn Khố THUYỀN NHÂN VIỆT NAM
ARCHIVE of VIETNAMESE BOAT PEOPLE
| Tác quyền
| Trách nhiệm | Biếu tặng | Liên lạc |
Email: info@vnbp.org