GALANG, Indonesia (VH): Ngày
cuối cùng của đoàn Về Bến Tự
Do 8, 7 tháng 4, có thể gọi
là ngày “Đền ơn đáp nghĩa.”
Hôm
trước, sau khi ghi nhận yêu
cầu của ba trường học tại
Galang và cân đối số tiền
quyên góp được, Ban Điều
Hành VKTNVN quyết định mua
tặng hai trường trung học đệ
nhất cấp và trường tiểu học
mỗi trường một máy phát điện
5kw trị giá 11,800,000
rupi/máy.
Tôi không có mặt trong
chuyến đi “Đền ơn đáp nghĩa”
này, v́ khi hoàn thành xong
bài thứ 11 của loạt bài Về
Bến Tự Do 8, đoàn đă lên
đường đi Galang tặng quà.
Xin ghi lại theo lời tường
thuật của anh Trần Đông,
giám đốc VKTNVN và là trưởng
đoàn.
Qua sự giới thiệu của anh
Edy, chúng tôi mua được hai
máy phát điện hiệu Krisbow,
công suất mỗi máy 5kw. Chúng
tôi cũng thảo luận với bên
bán về thời gian bảo hành,
cách lắp đặt và đổi từ điện
chính phủ sang điện máy
phát.
Đoàn đến trường trung học
cấp I trước. Thật cảm động
khi được hiệu trưởng cho
biết cả trường, từ giáo viên
đến học sinh, náo nức chờ
chúng tôi đễn nỗi bỏ ăn
trưa. Máy phát điện này sẽ
giúp các em được học thực
hành vi tính, giúp thầy cô
soạn giáo án và nhiều thứ
khác.
Ông hiệu trưởng đă ngỏ
lời cảm ơn đoàn chúng ta v́
sự giúp đỡ này. Tôi nói với
ông ấy rằng đó là bổn phận
của chúng tôi, chính chúng
tôi phải cảm tạ quư vị.
Ngỏ lời với các em học
sinh, chúng tôi khuyến khích
các em cố gắng học hành, dù
hoàn cảnh c̣n rất khó khăn,
để sau này giúp được gia
đ́nh và đất nước.
Tại trường tiểu học kế
bên, dù đă tan trường nhưng
một số em học sinh và thầy
cô vẫn ở lại đợi chúng tôi.
Không khí gặp mặt tại đây
rất thân t́nh.
Sau khi trao tặng máy,
chúng tôi bắt tay từng em
một, các em để tay chúng tôi
lên đầu bày tỏ ḷng cảm ơn,
làm chúng tôi rất áy náy.
Hùng
và Abu mang theo một số kẹo
phát cho các em, cả nhóm lao
nhao “giựt” kẹo khuấy động
không khí yên ắng trong
vùng.
VKTNVN đă tạo một nghĩa
cử cao đẹp, thể hiện ḷng
biết ơn của thuyền nhân Việt
Nam đối với sự giúp đỡ vô vị
lợi của người dân bản xứ.
Ngay từ năm 1976, Indonesia
cùng một số nước khác trong
vùng Đông Nam Á đă tiếp nhận
hàng ngàn thuyền nhân dù
chưa có sự cứu trợ của Liên
Hiệp Quốc.
Thời gian sau, với lư do
có quá nhiều thuyền nhân,
nước láng giềng Malaysia
thực hiện chính sách đẩy
ngược thuyền nhân ra biển,
khiến có thêm hàng ngàn
người chết, th́ đất nước
Indonesia vẫn tiếp tục tiếp
nhận người tỵ nạn. Nếu
Indonesia theo chân Malaysia
thực hiện chính sách này th́
c̣n bao nhiêu người chết nữa
ở Biển Đông?
Theo VKTNVN, trong chuyến
đi này, được thấy, được nghe
kể, tôi mới thấy rằng nếu
như ở Malaysia, những cựu
thuyền nhân luôn nhắc đến
tấm ḷng bác ái của ông
Alcoh Wong, ông Heng (thành
viên bang hội người Hoa ở
đây), th́ ở Indonesia, không
một tên cá nhân nào được
nhắc nhở cả. Họ nhắc đến cả
làng, cả đảo, nhắc đến những
người dân b́nh thường.
Tạm biệt Indonesia
Sáng 8 tháng 4, chúng tôi
từ giă đất nước hiền ḥa và
những con người nhân hậu,
hiếu khách. Hai người tiễn
chúng tôi lên đường là Abu
và Ady.
Ngay từ lúc gặp mặt đầu
tiên, cả đoàn đă mến Abu, v́
những câu chuyện kể về anh
chàng này cho thấy anh đă
xem người Việt như người nhà
của anh. Lớn lên gần trại tị
nạn Galang, Abu dành hầu hết
thời giờ sống chung, ăn
chung với thuyền nhân Việt
Nam. Anh nói với tôi rằng,
nếu không có người Việt Nam
ở đây th́ giờ đây anh ngu
lắm.
“Người Việt dạy dỗ tui
nhiều lắm. Tui thương người
Việt.” Anh nói giọng lơ lớ
như người dân tộc thiểu số
vùng cao.
Anh chàng Indonesia nói
tiếng Việt sành sơi này quả
có lắm chuyện huyền bí của
đảo Galang. Khi quay về Mỹ,
tôi sẽ kể hầu độc giả một
trong những chuyện huyền bí
này.
Ady là hướng dẫn viên
chính của đoàn tại
Indonesia. Anh chàng to cao,
vui tính này đă tận t́nh
chăm sóc đoàn từng chút, và
lúc nào cũng có sẵn những
câu nói mang lại tiếng cười
cho cả đoàn. Trên xe bus ra
bến cảng Batam, anh phải
ngưng vài lần v́ chực khóc
khi nói lời từ giă chúng
tôi. Anh mời chúng tôi quay
trở lại đất nước anh với
giọng xúc động làm nhiều
người cũng nghẹn ngào hứa sẽ
quay trở lại gặp anh.
Anh Lưu Dân cho biết Ady
đă gắn bó với VKTNVN 5 năm
qua. Các anh tín nhiệm Ady
v́ ngoài tính chuyện nghiệp,
anh c̣n là người tận tâm và
luôn hoàn thành nhiệm vụ của
ḿnh hơn mức cần thiết của
một “tour guide.” Chính điều
đó làm chúng tôi quư mến anh
bạn này.
Tại bến cảng Batam, trước
khi ra về, anh siết chặt tay
mọi người nói lời tạm biệt,
với đôi mắt đỏ hoe. Nhiều
người trong đoàn cũng có đôi
mắt như thế.
Tôi nghĩ anh chàng xem
giống “Kingkong” mà cũng đa
cảm quá, mới chợt thấy mắt
ḿnh cũng giống mọi người.
Cám ơn Abu! Cám ơn Ady!
Cám ơn Indonesia.
“Terima kasi!” (V.Đ.T.)