KOTA BHARU, Malaysia (VH):
Ngày thứ nh́ của đoàn Về Bến
Tự Do 8 trên đất Singapore
(28 tháng 3) bắt đầu vào lúc
3 giờ sáng. Chiều hôm trước,
những người đi chặng 1 đă có
mặt đầy đủ, trong đó có 2
thành viên từ Bỉ đến. Bốn
giờ sáng xe bus lăn bánh đưa
chúng tôi ra phi trường
Changli (Singapore) đi Kuala
Lumpur (Malaysia). Tám giờ
máy bay đến Kuala Lumpur và
anh trưởng đoàn Trần Đông
lại tiếp tục làm thủ tục cho
đoàn đi Kota Bharu.
Ba
tiếng chờ đợi tại phi trường
cũng đủ cho chúng tôi kết
thân với nhau. Kể cũng lạ,
27 thành viên hầu như mới
gặp nhau lần đầu, nhưng qua
những chia sẻ, tâm sự về
khoảng thời gian sống tại
đảo đă mau chóng xem như
người một nhà, và chuyến đi
này như một cuộc trở về. Tôi
là người “ngoại đạo,” thế
nhưng anh chị em trong đoàn
vẫn xem tôi như một phần của
quá khứ.
Anh Phạm Đ́nh Quốc, từ Úc
đến, mang theo một túi sách
da màu vàng nghệ, trên đó có
một tấm thẻ ghi ḍng chữ
“Non Stop Travel.” Đây là
túi sách anh mua trong thời
gian sống tại đảo Pidong.
Anh kể: “Tôi đến Pidong
đầu năm 1978, một năm sau
th́ được Úc nhận cho định
cư. Chiếc túi này đă theo
tôi 22 năm. Một năm ở đảo
cho tôi nhiều kỷ niệm không
thể nào quên, tôi về lại đây
với chiếc túi sách này để
được là ḿnh như ngày nào.
Dù có thành công trong cuộc
sống th́ tôi vẫn là tôi,
t́nh cảm đối với Pidong
không thay đổi.”
Tới Kota Bharu lúc 12 giờ
trưa, trong không khí oi
nồng mùa hè miền nhiệt đới.
Ban tổ chức đă chuẩn bị sẵn
một chiếc xe bus rộng răi,
tiện nghi. Chúng tôi dùng
cơm trưa tại nhà hàng Payang
Sarai, chuyên bán đồ ăn
Thái. Bữa thịnh soạn 8 món
được chúng tôi chiếu cố tận
t́nh. Vài anh bạn muốn tưởng
thức một chai bia, nhưng nhà
hàng không có. Anh trưởng
đoàn cho biết Kota Bharu là
tiểu bang theo đạo Hồi chính
thống, người dân giữ giới
luật rất nghiêm và rượu bia
là một thứ rất khó t́m thấy
tại tiểu bang này.
Buồn 5 phút, món ăn ngon
như thế, buổi trưa nóng như
thế mà không được uống một
chai bia th́ quả thực mất
ngon hẳn.
Suốt
buổi chiều ngày 28, chúng
tôi ghé thăm 3 nghĩa trang
chôn cất thuyền nhân. Nghĩa
trang đầu tiên là Panji. Đây
là nghĩa trang nhỏ dành cho
người Công Giáo, nhưng có
một số mộ của thuyền nhân.
Cạnh nghĩa trang Công Giáo
là nghĩa trang thí, chôn cất
những người nghèo khổ, hoặc
không người thân thích. Anh
Đông cho biết, trong nghĩa
trang này cũng có khoảng
trên 100 mộ thuyền nhân, tuy
nhiên, do không biết sớm nên
bị mất gần hết vết tích.
Anh nói: “Do không có
người chăm sóc nên cỏ mọc
lút đầu người. Chính phủ cho
xe ủi dọn cỏ nên nhiều mộ
không c̣n bia. Những năm
trước chúng tôi t́m thấy 7
ngôi mộ sát hàng rào, có
tên, nên đă hỏa táng và mang
về nghĩa trang Cherang
Kuku.”
Chúng tôi cùng nhau thắp
nhang cho những phần mộ tại
đây. Người trẻ nhất nằm lại
tại đây là một em bé mới
được 23 ngày tuổi. Ḷng mọi
người như chùng xuống, và
trong khói nhang nghi ngút,
chúng tôi cầu nguyện cho
những linh hồn này sớm siêu
thoát.
Địa điểm thứ hai chúng
tôi đến là nghĩa trang Balai
Bachok. Đây là một ngôi mộ
tập thể của 46 người xấu số
được cho là thuyền nhân của
con tàu định mệnh MT 065 bị
ch́m vào ngày 1 tháng 12,
1978 trong khi neo đậu chỉ
cách bờ biển Kota Bharu chưa
đến 1 cây số.
Anh Đông cho biết: “Con
số người chết trên tàu MT
065 là 170 người, trong đó
có 123 xác trôi dạt vào
Cherang Ruku và người địa
phương đă chôn tập thể tại
đây. Ba ngày sau, cách
Cherang Ruku khoảng 30 cây
số (Balai Bachok), người ta
vớt được 46 xác nữa và họ
cũng chôn tập thể 46 người
này. Chúng tôi suy luận rằng
có nhiều khả năng 46 người
này cũng thuộc tàu MT 065,
v́ 123 + 46 = 169, khớp với
con số 170 đă được xác nhận.
Mặt khác, người dân địa
phương cho biết trong thời
gian đó họ không nhận được
tin có chiếc tàu nào khác bị
ch́m tại khu biển này cả.”
Trong
đoàn có gia đ́nh ông Nghĩa,
cư dân Úc. Tôi được anh Đông
giới thiệu ông là một trong
số ít người được sống sót
trong chuyến tàu định mệnh
MT 065. Muốn hỏi chuyện ông,
nhưng ông không muốn nhắc
lại quá khứ đau buồn đó. Tuy
vậy, ông cũng cho biết, khi
ông thức dậy trên bờ biển,
biết tin người vợ trẻ và đứa
con gái đi chung đă chết mất
xác. Ông nói với tôi rằng
khi tàu bị băo đánh, gia
đ́nh ông đă ôm nhau vào ḷng
để cùng chết. Thế nhưng, một
cơn sóng đă đánh bật ông ra
khỏi người vợ và đứa con
thân yêu.
Ông Nghĩa không muốn nhắc
lại chuyện xưa, thế nhưng
sau 28 năm, qua VKTNVN, ông
đă t́m lại được nơi chôn cất
không chỉ vợ con ông là chị
Diệp Thị Ái Cúc và con là Vũ
Diệp Bảo Châu, mà c̣n t́m
thấy thêmà 7 người thân bên
vợ chung một nấm mồ tại
nghĩa trang Cherang Ruku.
Thời gian sau khi định
cư, ông Nghĩa đă lập gia
đ́nh lần thứ hai, nhưng cái
quá khứ hăi hùng ấy vẫn luôn
in đậm trong tâm khảm ông.
Tôi nghĩ rằng hiện nay ông
hạnh phúc, bởi tôi nh́n được
những giọt nước mắt mà người
vợ sau của ông nhỏ xuống
trước nấm mộ tập thể, trong
đó có vợ trước của ông, là
những giọt nước mắt chia ly,
giọt nước mắt khóc thương
một người rất thân đă ra đi.
Đó là những giọt nước mắt
của t́nh thương ruột thịt.
Có mặt tại nghĩa trang
Cherang Ruku, ngoài vợ chồng
ông Nghĩa và hai người thân,
c̣n có 6 người thân của
người vợ trước, từ Việt Nam
đến. Đó là gia đ́nh ông Như
Thái. Họ đến v́ 9 người thân
đă bỏ ḿnh trước ngưỡng cửa
tự do.
Những giọt nước mắt lại
tự động chảy dài, làm cay
mắt những người có mặt.
Cũng tại nghĩa trang
Cherang Ruku, anh Trần Đông
thông báo cho các thành viên
có mặt một quyết định quan
trọng là VKTNVN quyết định
quyên góp tiền của đồng bào
người Việt hải ngoại để
trùng tu ngôi mộ 123 thuyền
nhân tại nghĩa trang Cherang
Ruku. Nếu c̣n tiền, sẽ tiếp
tục trùng tu ngôi mộ tập thể
46 người tại Balai Bachok và
những nơi khác. Nhân dịp
này, đại diện VKTNVN và phái
đoàn, anh Đông đă gởi lời
chào mừng ông bà Như Thái và
gia đ́nh, người có 6 thân
nhân được chôn cất tại đây.
Anh nói: “Hôm nay là lần
thứ nh́ VKTNVN được tiếp đón
thân nhân của những người đă
mất trở về thăm, và tôi hy
vọng sau này sẽ có những
người thân khác sẽ đến đây
thắp một nén nhang cho những
người đă không may nằm xuống
tại đây. Họ ra đi không phải
vỉ cá nhân họ, mà v́ thân
nhân họ, cho nên không nỡ
nào gia đ́nh biết mà làm
ngơ. Tôi nghĩ rằng những
người gia đ́nh ông bà Như
Thái đang nằm tại đây chắc
cũng hả dạ v́ được gặp gia
đ́nh. Niềm vui đó không
riêng là của gia đ́nh quư
vị, mà cả những người có mặt
tại đây.”
Ông Nghĩa cũng thay mặt
gia đ́nh cảm tạ sự giúp đỡ
của VKTNVN và phái đoàn. Một
điều lạ lùng đă xảy ra trước
mắt mọi người, gió bỗng lồng
lộng thổi, mặc dù trước đó
trời quang đăng, gió nhẹ.
Tại ngôi mộ tập thể, gió
cuốn tung những chiếc lá và
khói từ đám tro tàn đồ mă
mới đốt bốc lên dữ dội.
Trong chuyến đi này, tôi đă
nghe được nhiều điều hiển
linh từ những thuyền nhân đă
chết, nhưng thực sự chưa bao
giờ tôi thấy được một sự
trùng hợp hy hữu đến thế.
Sau buổi thắp nhang tại
nghĩa trang 123 thuyền nhân,
chúng tôi ra bờ biển gần đó,
nơi 123 người xấu số đă trôi
dạt vào. Sóng biển gào thét
điên cuồng, gió vẫn cuộn
cuộn thổi. Tôi không biết
thiên nhiên, hay những người
đă khuất muốn nhắn gởi điều
ǵ. (V.Đ.T.)