SINGAPORE (VH): “Có duyên
th́ sẽ gặp,” câu nói đó thật
đúng cho tôi trong chuyến đi
không định trước này. Quả
thật chuyến đi Về Bến Tự Do
8 do Văn Khố Thuyền Nhân
Việt Nam (VKTNVN) tổ chức
không nằm trong dự tính của
nhật báo Việt Herald v́ nội
lo cho tờ báo ra hằng ngày
đă ngốn không ít thời giờ
của anh em.
Một
người vắng mặt, công việc
vốn dĩ đă nặng lại dồn cho
những người ở nhà. Thế
nhưng, chỉ sau một buổi làm
việc với chị Mỹ Linh, người
phụ trách chuyến đi này tại
Hoa Kỳ, Ban Biên tập Việt
Herald quyết định t́m nguồn
tài trợ cho phóng viên tham
gia.
Việc tưởng khó, v́ tính
ra chi phí cho một người tốn
khoảng $4,000, nhưng chỉ qua
một lời đề nghị, GSV Janet
Nguyễn, Chủ Tịch Hội Đồng
Giám Sát Orange County và
cũng là một thuyền nhân năm
xưa, quyết định tài trợ nửa
chi phí. Công ty du lịch 5
Oceans Tours (trong Phước
Lộc Thọ) tặng vé máy bay khứ
hồi từ Los Angeles qua
Singapore. C̣n thiếu một số
chi phí, vài anh em trong
ṭa soạn đóng góp mỗi người
một chút, coi như tạm đủ.
Xin được tri ân những tấm
ḷng này để tôi có cơ hội
nh́n thấy và hiểu được một
trang sử bi hùng.
Người đồng hành đầu
tiên
Trong khi chuẩn bị hành
trang lên đường vào tối Thứ
Tư, 24 tháng 3, chị Mỹ Linh
cho biết có một người sẽ đi
chung với tôi trong chuyến
bay qua Singapore. Chúng tôi
gặp nhau tại phi trường LAX,
anh tên Trần Quư Thức, ở
thành phố Reno, Nevada. Mục
đích của anh trong chuyến đi
này nhằm t́m cách đưa tro
người em trai đă chết trong
chuyến vượt biên năm 1982 về
với gia đ́nh.
Anh kể: “Tôi một ḿnh
vượt biên vào tháng 1, 1982
và đến đảo Bidong an toàn.
Hai tháng sau, hai người em
trai tôi là Trần Chí Thành
và Trần Trí Tuệ đi chung một
chuyến. Theo lời kể của Tuệ
th́ do bị chủ tàu bắt lái
‘taxi’ đi đón nhiều người ra
tàu lớn nên Thành bị kiệt
sức. Sau hơn một tuần lênh
đênh trên biển, Thành ngày
càng yếu dần và khi đến được
đảo th́ đă bị liệt nửa
người. Dù được đưa đến bệnh
viện ngay, nhưng Thành vẫn
không qua khỏi. Trong cơn mê
sảng cuối cùng, Thành nói
với Tuệ rằng ‘cho anh về,
anh không muốn đi nữaà’ rồi
trút hơi thở cuối cùng.”
“Trên đảo, tôi chỉ được
báo là có hai người em trong
thành phố Terengganu và họ
cho tôi vào gặp. Cứ ngỡ anh
em được đoàn tụ, chứ đâu ngờ
họ cho ḿnh vào để nhận xác
đứa em. Tôi c̣n nhớ rơ, em
tôi được đặt trong chiếc
quan tài sơ sài với 12 miếng
ván ép, lúc đó Thành chưa
được 18 tuổi,” anh Thức kể
tiếp.
Hai mươi tám năm trôi
qua, kư ức về cái chết của
người em vẫn c̣n nguyên vẹn,
gia đ́nh anh Thức vẫn c̣n đó
một trăn trở không nguôi là
phải mang Thành về dưới mái
ấm gia đ́nh. Qua sự giới
thiệu của nghệ sĩ Việt
Dzũng, anh Thức tiếp xúc với
anh Trần Đông (giám đốc
VKTNVN) nhờ giúp đỡ để gia
đ́nh thực hiện cho được hoài
băo này.
Hai anh em chúng tôi đến
Singapore trưa ngày 26 tháng
3, anh Thức nói với tôi: “Có
thể ngày hôm nay, hai mươi
tám năm về trước là ngày
Thành mất, v́ ngày 28 tháng
3 năm đó tôi đă chôn em tôi.
Cũng có sự trùng hợp là ngày
28 tháng 3 năm nay, tôi sẽ
lại đặt chân đến Malaysia để
t́m cách đưa em tôi về. Mấy
tháng nay, ba tôi thường nằm
mơ thấy Thành, và ông cụ
muốn bằng mọi cách, tôi phải
đưa em tôi về đoàn tụ với
gia đ́nh.”
Là thuyền nhân hay
không cũng nên đi một chuyến
Đón
chúng tôi tại khách sạn 81
là anh Trần Đông. Sau khi
nhận pḥng, chúng tôi xuống
sân đứng th́ gặp hai người
bạn đồng hành khác là chị
Dung (từ Pháp đến) và anh Ân
(từ Mỹ đến). Năm anh em hỏi
chuyện một lúc rồi rủ nhau
đi uống vài chai bia cho đă
khát.
Không khí oi bức của
Singapore không khác ǵ Việt
Nam. Đường xá ở khu này nhỏ,
lại nhiều xe, nên lúc nào
cũng có vẻ náo nhiệt. Xe hơi
bên đây tay lái ở bên phải
v́ Singapore trước đây là
thuộc địa của Anh.
Đi bộ trên đường phố khu
Geylang này, tôi có cảm giác
như đang ở Chợ Lớn v́ quán
xá nhỏ hẹp, bày biện tràn
lan chiếm hết vỉa hè, khách
bộ hành phải chen chúc nhau
trong một lối đi mà hai
người đi ngược chiều phải
lách vai để khỏi đụng.
Luật pháp tại Singapore
rất khó và nghiêm, nghe nói
thôi cũng đă thấy sợ, nhất
là cái khoản hút thuốc. Hút
không đúng nơi quy định,
phạt; xả đót thuốc xuống
đường, phạtà Mỗi lần phạt
như thế là “cháy túi, hết
đường về quê.”
Tại nhà hàng, thấy bàn
nào gắn bảng nhỏ ngay trên
mặt bàn có điếu thuốc gạch
chéo th́ chớ ngồi vào đó ph́
phèo, phải hỏi họ bàn nào
được hút thuốc, hoặc t́m một
bàn có h́nh điếu thuốc đang
cháyà “vô tư” th́ hăy ngồi.
Cuối cùng th́ chúng tôi
cũng kiếm được một bàn như
thế tại một quán góc đường.
Vừa ngồi xuống th́ trời đổ
mưa, thế nhưng không khí
cũng chẳng dịu đi tí nào.
Mưa chút xíu rồi tạnh, y như
Việt Nam. Cũng may, nhờ mấy
chai bia ướp lạnh Carlsberg,
ai nấy khỏe hẳn ra, trừ chị
Dung v́ chị uống cà phê sữa!
Xin nói qua hai người bạn
đồng hành mới. Anh Ân và cha
anh vượt biên bằng con đường
“bán chính thức” cuối tháng
4, 1979, lênh đênh trên biển
khoảng một tuần th́ đến đảo
Bidong. Ở đảo 14 tháng th́
hai cha con anh được định cư
tại Hoa Kỳ.
Anh chia sẻ: “Tôi muốn đi
lại để xem nơi chốn trước
đây thay đổi như thế nào. Ba
tôi giờ cũng đă lớn tuổi,
ông cụ cũng muốn trở về thăm
lại nơi hai cha con lần đầu
tiên đặt chân đến vùng đất
tự do.”
Anh Thức cũng đồng cảm
với anh Ân, v́ ngoài chuyện
lo cho người em, anh cũng
muốn một lần đến Bidong để
t́m lại kỷ niệm sau khi rời
bỏ quê hương đi t́m tự do.
Mảnh đất ấy đối với anh vô
cùng ư nghĩa khi có một
người em nằm lại, và cũng
chính từ nơi đó, người em
Trần Trí Tuệ sau này trở
thành một vị linh mục và
hiện đang làm công tác
truyền đạo tại Đài Loan.
Riêng chị Dung th́ không
phải là thuyền nhân. Chị
định cư tại Pháp năm 1978
theo diện con lai. Qua sách
báo chị biết rằng thuyền
nhân đă trải qua một thời
gian cực khổ tột cùng, chị
muốn tham dự Về Bến Tự Do
một chuyến để được thấy tận
mắt nơi những người tị nạn
đă ở, để được tiếp xúc với
họ, được chia sẻ nỗi đau đă
qua và niềm hạnh phúc hiện
tại.
Tôi cũng nghĩ như chị,
không phải cứ là thuyền nhân
mới nên về lại những di tích
tị nạn như thế. Trong đời
người, nếu được, hăy một lần
đến những nơi này, để thấy
giá trị của hai chữ “tự do”
đă được đánh đổi như thế
nào. (V.Đ.T.)
(C̣n tiếp)
Vài nét về Văn Khố
Thuyền Nhân Việt Nam và các
chuyến đi Về Bến Tự Do
VKTNVN được thành lập vào
cuối năm 2004 nhân dịp kỷ
niệm 30 năm định cư của
người Việt hải ngoại. Anh
Trần Đông là người sáng lập
VKTNVN và là giám đốc tổ
chức này từ trước đến nay.
Anh cho biết: “Mục đích
của VKTNVN là t́m kiếm tài
liệu liên quan đến biến cố
tị nạn Việt Nam nhằm đưa vào
văn khố quốc tế làm tài liệu
tham khảo cho thế hệ mai
sau. Ngoài ra, VKTNVN cố
gắng t́m kiếm và bảo tồn di
tích tị nạn Việt Nam trong
khu vực Đông Nam Á. Kết hợp
các tổ chức người Việt hải
ngoại xây dựng đài Tri Ân và
Tưởng Niệm. Tri ân các quốc
gia, tổ chức và cá nhân đă
giúp đỡ cho người tị nạn
Việt Nam, và tưởng nhớ trên
nửa triệu thuyền nhân đă bỏ
ḿnh trên đường đi t́m tự
do.”
Từ ngày thành lập đến
nay, VKTNVN đă tổ chức được
7 chuyến đi, mang tên Về Bến
Tự Do, nhằm tạo cơ hội cho
mọi người Việt khắp nơi thăm
viếng và cầu nguyện tại
những di tích tị nạn.
Chuyến đi tháng 3 năm nay
là chuyến đi thứ 8, với trên
30 thành viên cư ngụ tại Mỹ,
Canada, Pháp, Thụy Điển,
Úcà, gồm hai chặng. Chặng
thứ nhất đi thăm một số di
tích tị nạn tại Malaysia, từ
ngày 28 đến ngày 31 tháng 3,
như nghĩa trang Panji, Balai
Bachok, Cherang Ruku,
Terengganu A, B, C, tại đảo
Bidong. Chặng thứ nh́ đi
thăm một số di tích tị nạn
tại Indonesia, từ ngày 1 đến
ngày 10 tháng 4, như Kuku,
Tarempah, Galang.