Trong chuyến hành tŕnh Về
Bến Tự Do 8 do Văn Khố
Thuyền Nhân Việt Nam
(VKTNVN) tổ chức từ ngày 28
tháng 3 đến 9 tháng 4, 2010,
chúng tôi có dịp quen anh
Abu, người
Indonesia.
Abu
gắn bó với trại Galang, nơi
tạm cư của thuyền nhân Việt
Nam, từ năm
1978.
Ngay từ lúc gặp mặt đầu
tiên khi đoàn dừng chân trên
chiếc cầu treo dẫn đến đảo
Galang, cả đoàn đă mến Abu,
v́ những câu chuyện kể về
anh chàng này cho thấy anh
đă xem người Việt như người
nhà của anh. Từ nhỏ, Abu
dành hầu hết thời giờ sống
chung, ăn chung với thuyền
nhân Việt
Nam. Anh nói với
tôi rằng, nếu không có người
Việt
Nam ở đây th́
giờ đây anh ngu lắm.
“Người Việt dạy dỗ tui
nhiều lắm. Tui thương người
Việt.” Anh nói giọng lơ lớ
như người dân tộc thiểu số
vùng cao.
Anh chàng
Indonesia nói
tiếng Việt sành sơi này
thuộc từng khu đất tại trại
Galang, ngóc ngách nào anh
cũng biết. Anh là một thiện
nguyện viên của VKTNVN, hôm
nào đoàn đến Galang, anh
xách túi theo đoàn đến ngày
nào đoàn rời Galang th́ mới
về nhà.
Hôm vào Galang, chúng tôi
có ghé vào nhà anh chơi. Anh
sống với bà mẹ và người vợ
đang mang bầu tháng thứ 7.
Đó là ngôi nhà nhỏ, tôi
đoán chừng chưa tới 40m2
(khoảng gần 400 sqft.), với
nền đất, mái tôn. Trong nhà
có hai pḥng ngủ tối mờ mờ
được giăng sẵn mùng, hai
chiếc mùng cũ kỹ đến thảm
hại. Abu nói: “Không ngủ
mùng, muỗi nó đốt vợ con
tui.”
Nh́n cái bếp xập xệ, một
người trong đoàn hỏi: “Sao
Abu không sửa lại bếp cho
đàng hoàng một chút?” Abu
cười đáp: “Abu muốn sửa bếp
cho bà già lắm, nhưng chưa
có tiền.”
Một lúc sau, một số anh
chị tự gom góp được hơn $100
cho Abu với lời dặn: “Abu
phải sửa bếp cho bà già,
không được lấy tiền đi nhậu
nghe không?” Abu có vẻ
ngượng ngùng nhưng hạnh phúc
lắm, v́ số tiền này Abu phải
làm hai tháng mới kiếm được,
mà trong nhà chỉ có ḿnh anh
đi làm thôi.
Điều chúng tôi nhận ra là
ở anh có một cái ǵ có chân
chất, thật thà của một người
nhà quê Việt
Nam. Có lẽ anh
là người nước ngoài nói được
tiếng Việt, sống và cư xử
t́nh cảm như người Việt, nên
được nhiều người yêu mến.
Kỷ vật của người con
gái đă khuất
Trong
những câu chuyện mang tính
huyền bí mà Abu kể cho chúng
tôi nghe, có câu chuyện anh
nhờ tôi chia sẻ với mọi
người. Đó là câu chuyện về
kỷ vật của một người con gái
đă khuất, nhờ trao lại cho
người thân.
Tôi xin ghi lại những ǵ
Abu kể.
“Hạnh đến Galang một ḿnh
năm 1991, lúc đó Hạnh khoảng
14, 15 tuổi. Abu qua trại
hoài nên quen, Hạnh kêu Abu
bằng anh, Abu kêu bằng chị.
Lúc chưa chết, Hạnh nói
với Abu là ‘nếu tôi đi nước
ngoài tôi muốn Abu đi theo
tôi.’ Abu nói Abu không đi
được.
Khi biết ḿnh bị rớt
thanh lọc, không được đi
nước thứ ba, Hạnh không nói
ǵ hết nhưng buồn lắm. Rồi
Hạnh thắt cổ tự tử.
Khoảng 3 tháng trước, Abu
biết một người
Indonesia có bùa
tại bệnh viện Galang 1. Nó
muốn biết nơi nào có người
chết nên hỏi Abu. Nó nói
‘tôi thấy một đứa con gái
muốn nói chuyện với Abu. Abu
muốn coi không?’ Abu nói Abu
không coi được. Xong nó lấy
nước rửa mặt Abu, xong Abu
thấy luôn.
Abu thấy Hạnh, thấy nhiều
người lắm, đàn ông, đàn bà,
con nít. Abu nghe Hạnh kêu
‘Abu, Abuà,’ rồi nói Abu
đừng có sợ.
Lúc đó, người
Indonesia đưa
cho Abu gói vải đỏ, rồi Hạnh
nói ‘Abu! Tôi cho món đồ này
để cho phái đoàn Việt
Nam. Cho con
gái, nếu con gái không chịu
lấy th́ cho con trai. Xong
rồi đem ra nước ngoài cho
một người già biết món đồ
này. Tôi cho Abu nhưng không
phải cho luôn, mà để người
con gái kiếm người con gái.’
Hạnh nói với Abu là một
người ở nước ngoài cũng có
một cái giống vậy. Abu nhờ
anh đăng báo kiếm người giùm
Hạnh.”
Món
đồ trong tấm vải đỏ mà ông
thầy bùa người Indonesia
trao cho Abu là một đồng
tiền trị giá 1 Tệ, thời
Trung Hoa Dân Quốc (Tôn Dật
Tiên), hiện đang được VKTNVN
lưu giữ.
Tôi hứa với Abu là tôi sẽ
giúp, v́ qua chuyến đi Về
Bến Tự Do 8 vừa qua, tôi cảm
nhận được một thế giới khác
thế giới chúng ta đang sống.
Và với Abu, tôi tin rằng anh
không bịa chuyện.
Đoạn kết của câu chuyện
có hay không tùy thuộc vào ư
trời.
Quư độc giả biết tin
tức liên quan đến đồng tiền
trên, xin vui ḷng liên lạc
với:
- Vũ Đ́nh Trọng/Việt
Herald (Hoa Kỳ):
714-897-7379
begin_of_the_skype_highlighting 714-897-7379 end_of_the_skype_highlighting
- Trần Đông/VKTNVN
(Úc): 0403 578 467