|
Ngày 5 (14.04: Berhala - Air Biru): Quê người chạnh nhớ...
(Bài 6/10)
Lưu
Dân (Sydney - Australia)
 |
|
|
Hòn đảo Berhala, nơi
ngày xưa có hàng ngàn thuyền nhân tạm trú nay có cầu nối
vào Letung.
|
|
Tuy là
ngày "sinh hoạt tự do" trong chương trình nhưng chúng tôi cũng
đã tận dụng thời gian để... đi cho biết đó biết đây. Theo lời
chỉ dẫn của người dân địa phương, cả đoàn rủ nhau đi bộ đến đảo
Berhala kế cận, nơi được biết có vài chục ngôi mộ thuyền nhân VN
an táng từ gần 30 năm trước. Nghe "đi bộ đến đảo" có vẻ hơi...
là lạ, nhưng thật sự là vậy. Một chiếc cầu đá dài và vững chắc
đã được xây từ nhiều năm trước (sau thời người tỵ nạn VN đến
đây) nối liền Letung với Berhala cho người đi bộ. Xe hơi nhỏ
cũng có thể chạy trên chiếc cầu.
Trên đảo
Berhala chỉ có vài ngôi nhà và một đài hải đăng hướng dẫn tàu bè
quốc tế qua lại trên vùng biển này. Nơi đây cũng rất gần với hải
phận quốc tế và là một "khu vực nhạy cảm" trong tình hình tranh
chấp lãnh hải hiện nay giữa những quốc gia lân cận, đặc biệt là
từ khi Trung Quốc công bố "bản đồ lưỡi bò" dành phần chủ quyền
của họ trên Biển Đông. Chính phủ Nam Dương không ồn ào tranh cãi
về tham vọng bành trướng của chủ nghĩa Đại Hán từ phương Bắc
nhưng rõ ràng họ đã khẳng định tư cách chủ nhân của mình bằng
hành động. Chiếc cầu Berhala và lá cờ đỏ trắng trên đỉnh đảo là
một tuyên ngôn không lời, nhưng rõ ràng và quyết liệt biểu hiện
ý chí bảo vệ giang sơn của họ.
Chúng tôi
đi bộ trên chiếc cầu với một tâm trạng nao nao khi nghĩ về hai
quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, phần lãnh thổ của tổ quốc nằm
rất xa nơi đây đang bị nuốt chửng thô bạo bởi những kẻ từng một
thời tự coi như "vừa là đồng chí, vừa là anh em" với chế độ
đương quyền ở quê nhà. Tự dưng, chẳng ai bảo ai, những khúc dân
ca, những bài hát đánh thức lòng yêu nước và tình tự dân tộc
được cất lên, say sưa và xúc cảm, cứ như chúng tôi đang đi trên
con đường cái quan Việt Nam...
"Tôi
đi từ Ải Nam Quan qua vài ngàn năm lẻ...", "Anh em ta cùng mẹ
cha, nhớ chuyện cũ trong tích xưa khi thế gian còn mù mờ...",
"Ta như nước dâng dâng tràn có bao giờ tàn, đường dài ngút ngàn
chỉ một trận cười vang vang...", "Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi! Ai
chiến thắng không hề chiến bại..."
 |
|
|
Cầu ngang biển ra đảo
Berhala, nước trong vắt thấy rõ từng cây san hô dưới
đáy.
|
|
Dường như
trời mây non nước Nam Dương cũng cảm thông với tấc lòng hoài
quốc của đoàn lữ khách. Ánh nắng buổi sáng nhiệt đới có phần dịu
xuống trên lưng áo đã bắt đầu rướm mồ hôi của chúng tôi.
Đến đảo,
chúng tôi được viên cảnh sát trưởng Letung dẫn lên một ngọn đồi
sát biển để tìm mộ thuyền nhân VN. Dốc đá cao và khá hiểm trở
nên anh Trưởng đoàn chỉ đồng ý cho vài người gân cốt tương đối
còn vững vàng đi theo. Khi đo bằng mắt, chúng tôi ước lượng chỉ
tốn khoảng 10 phút là đến nơi nhưng nhóm tình nguyện đã mất hơn
nửa giờ mới lên được đỉnh đồi. Rừng dầy, ẩm và nhiều muỗi. Dù
được trang bị bởi những loại nhang mùi, thuốc bôi, thuốc xịt và
áo quần khá kỹ nhưng chúng tôi vẫn bị tấn công tới tấp bởi đàn
muỗi đói kinh niên. Lạ một điều là chúng chỉ... nhào vào bọn tôi
thôi, còn những người địa phương lại an toàn vô sự. Chắc vì...
mùi thịt mới chăng?
Sau
khoảng nửa giờ tìm kiếm không kết quả, chúng tôi tập trung đến
một khoảng trống giữa rừng, cùng đốt nhang khấn vái cho vong hồn
những đồng bào còn vất vưởng được siêu thoát trước khi xuống bãi
nhập lại với nhóm đang đợi.
Tại đây,
chúng tôi được một số người địa phương đến tặng các món quà quý
báu: những tấm hình chụp từ hai ba chục năm trước của họ với
thuyền nhân Việt Nam. Dù đã phai màu nhưng những tấm hình này là
chứng tích không thể phủ nhận được của cuộc bỏ phiếu bằng chân
đắt giá nhất trong lịch sử Việt Nam cho tự do và nhân quyền. Có
người cho biết những tấm hình kỷ niệm đó là của ông, của cha họ
(bây giờ đã qua đời) khi còn làm việc cho Cao ủy Tỵ nạn LHQ hoặc
cho các tổ chức nhân đạo quốc tế ở Kuku và Letung. Họ đã giữ
những tấm hình đó trên bàn thờ gia đình từ lâu rồi, nhưng nay
trân trọng trao lại cho chúng tôi như những kỷ vật để nhớ đến
người chết và để nhắc cho người sống. Anh Trưởng đoàn tiếp nhận
những tấm hình đó mà bàn tay run run vì cảm động, không nói nên
lời...
 |
|
|
Đảo chỉ có 2 chiếc xe,
một chiếc xe làm đường và một chiếc xe chở học sinh đi
học.
|
|
Chiếc xe
bus chuyên chở học sinh - có lẽ được xuất xưởng từ ngày... Nam
Dương khôi phục nền độc lập - đã chờ sẵn bên kia cầu để đưa
chúng tôi đến Air Biru, bãi sau của Letung và là nơi được xếp
hạng thứ 6 hoặc thứ 7 trong số các bãi biển thiên nhiên đẹp nhất
Á châu. (Về sau, tôi mới biết đây là chiếc xe bus duy nhất trên
đảo do cựu Tổng thống Suharto tặng cho trường tiểu học Letung
khi ông đến kinh lý hòn đảo này từ năm... một ngàn chín trăm hồi
đó! Nó được tạm thời "trưng dụng" cho chúng tôi, báo hại các em
học sinh hôm đó phải cuốc bộ đến trường. Thật áy náy quá!)
Quả thật,
danh bất hư truyền... Bãi Air Biru dài cả chục cây số, cong như
cánh cung, được che chở bởi dãy núi sừng sững, bờ cát trắng mịn
và thoai thoải tận phía xa. Không cần một lời mời gọi, cả đoàn -
nhất là băng từ Âu châu thèm biển từ đời nào - cởi phăng hết...
lớp ngoài, phóng mình xuống làn nước mát rượi.
Ở đây,
ngoài vài túp lều đơn sơ của ngư dân địa phương, chỉ có dừa
và... dê. Mà ngộ thiệt, mấy "ông thầy" cứ lảng vảng quanh quý bà
(đúng là cái nết đánh chết không chừa!) để kiếm vài chiếc vỏ dưa
hấu hoặc rau cải mang theo cho buổi BBQ trong khi các nàng dê
cái lại quấn quít hơn với các ông (xin thề, nói thật 100%) chẳng
biết... để làm gì.
Rồi bên
lò cá nướng, quanh tấm bạt trải ra trên bãi cỏ, chúng tôi lại
văn nghệ dã chiến với chiếc đàn thùng lạc cả giây và những ly
“nước mắt quê hương” (dừa tươi pha rượu) chuyền tay đến tận giọt
cuối cùng. Ngày xả hơi trôi qua êm đềm đến khi các bà đỏ ửng lên
như tôm luộc vì rám nắng và các ông cũng ngật ngừ với hai chai
cognac cắc củm mang qua từ Singapore hồi đầu chuyến đi. Anh
chàng trùm sò lại ghi sổ: "Lời to rồi, bà con ơi! Ai còn bạc
cắc xin cứ tự nhiên đóng góp cho Trần Lão Gia để vớt thêm bonus
nhá!" Vẫn biết là câu nói đùa nhưng ai cũng thừa nhận chuyến
đi thật... đáng công đáng của.
Đêm xuống
Letung nhẹ nhàng và thơ mộng dưới ánh trăng loang loáng cả mặt
biển phẳng lì. Vài nhóm nhỏ rủ nhau dạo làng, tặng quà cho trẻ
con hoặc ra cầu tàu tâm sự vụn cho trôi bữa cơm tối. Lục đục đến
khuya âm thanh trong căn nhà trọ mới chuyển tông từ những chuỗi
cười rôm rả sang bản hợp xướng kéo gỗ nhịp nhàng vào đêm cuối
cùng ở "Venice của châu Á"...
 |
|
 |
|
|
|
Bãi biển Letung, cát
trắng xoá, nước trong veo. Một khu du lịch đầy tiềm năng
trong tương lai. |
|
Chúng tôi dừng chân
trên bãi biển, tắm, đàn hát và uống rượu. Một ngày
"relax" hoàn toàn trước khi tạm biệt Letung. |
| |
|
 |
trở về
 |